14:23 Thứ ba, 14/07/2020

Trang nhất » Tin Tức » Sắc màu quê hương » Văn xuôi

CAM LỘ BÂY GIỜ SƯƠNG VẪN NGỌT

Thứ ba - 20/03/2012 07:50
         Với tôi, chuyến đi này thực sự là một cuộc hành hương về với cội nguồn. Cội nguồn ấy là Cam Lộ, nơi chôn nhau cắt rốn của mạ tôi hơn năm mươi sáu năm về trước. Để rồi về sau, mảnh đất ấy mãi mãi là giọt sương ngọt lành ngấm vào da thịt trong từng ngày tôi sống, mỗi ngày đi qua. Đã từ lâu tuổi trẻ của tôi thắc thỏm đợi chờ cái ngày mình được trở lại đứng trên chiếc cầu Đuồi ngắm nhìn phiên chợ làng, ngôi đình rợp tán cây xanh, xóm thôn trên biền bãi dọc đôi bờ sông Hiếu. Trong tâm trí của tôi, những hình ảnh đó cùng khoảng thời gian gần nửa đời người với bao chuyến đi xa, có những buồn vui tán tụ làm nên tâm trạng bồn chồn háo hức của tôi trước chuyến đi này.

         Sáng tinh mơ. Chiếc xe khách ngược đường 9. Trong lúc mải mê nhìn ngắm cảnh vật xung quanh đang lần lượt hiện ra trước mắt qua ô cửa nhỏ, tôi thấy vô vàn giọt sương lớn nhỏ đang đọng trên cành lá của cây cối hai bên đường. Những giọt sương long lanh, trong suốt như thế đã có trong ký ức của tôi từ cái ngày tôi ngây ngô hỏi mạ tại sao quê mình được gọi là Cam Lộ. Ánh mắt của mạ tôi lúc đó trìu mến và hiền như ý nghĩa của tên gọi miền đất cha ông. Lớn lên qua bài học lịch sử ở trường tôi biết thêm về vó ngựa của vị tướng tài Lý Thường Kiệt, thuộc lòng câu chuyện Huyền Trân công chúa thành hoàng hậu Chiêm Thành mà tự hào với tên gọi Việt Thường từ xa xưa.
Đặt chân lên con đường vào khu chợ làng ngày nào tôi vẫn nhớ, tôi có cảm giác mình vừa mới tập đi những bước chân đầu tiên. Nắng đang lên, nắng chiếu xuống hàng cây ở hai bên đường. Hai bên đường, những thửa ruộng xanh mơn mởn nhấp nhô gợn sóng khi ngọn gió ban mai nhẹ nhàng lướt qua. Phiên chợ làng hôm nay cũng đã được bắt đầu bởi có những cô gái gánh rau quả đi về phía chợ. Cũng trên con đường này, tuổi thơ của tôi ngày trước có những buổi đến trường bên nhịp đòn gánh của mạ tôi kĩu kịt tháng này qua năm khác. Âu cũng tại tôi không có được sự gan góc của những đứa trẻ được sinh ra trong những năm cuối cùng của một cuộc chiến tranh ác liệt mà chính quê hương mình đã chiến thắng một cách ngoan cường. Ngày quê hương im tiếng bom cày đạn xới, tôi là đứa bé đứng lên nhìn nước mắt của người lớn chảy trong nỗi hân hoan mừng tủi vô hạn mà không hiểu rồi đây họ sẽ làm gì với mảnh đất có phần lớn là gò đồi này đã chằng chịt hố bom. Tôi mang máng hiểu giờ đây hòa bình đã trở lại với mảnh đất mà mình đang sống cùng bao nhiêu người thân yêu ruột thịt. Nhưng vẫn còn đó những cái chết bi thảm sau những tiếng nổ chát chúa vang lên từ mỗi bờ ruộng, vệ cỏ bên đường, ở bờ sông hay vườn rau nào đó trong làng. Chiếc khăn quàng đỏ thắm và những bài hát Đội cũng đã nhiều lần ngẩn ngơ trước cái chết nào ập đến với bạn bè của tôi. Những vườn rau chưa kịp xanh, cánh đồng làng chưa kịp tốt lúa, vậy mà trên nấm mồ của người ngã xuống vì hố bom bi như thế cỏ đã bắt đầu mọc. Liệu bây giờ tôi có thể gặp những người năm nào đã tiễn tôi ra đi...
Hiếu nhận ra tôi giữa qua lại những người vào ra trước chợ. Chúng tôi ôm chầm lấy nhau. Vòng tay của Hiếu rắn rỏi và thân ái. Lòng tôi dịu lại khi Hiếu vào nhà, nghe Hiếu vui mừng nói với những người gặp trên đường rằng tôi đã trở về. Chén nước chè xanh sóng sánh trên tay, Hiếu đưa cho tôi với nụ cười giúp tôi hiểu, với những người được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Cam Lộ, dù có đi đâu về đâu và làm gì đi chăng nữa thì hương vị của chén nước chè xanh ấy vẫn không hề phai nhạt trong tâm tưởng. Tôi tính nhẩm khoảng thời gian mình chỉ được sống với quê mẹ trong thương nhớ theo miền ký ức đằm đắm về nơi đã và đang cho mình rất nhiều yêu thương. Cho dẫu giờ đây, đường đi lối lại ở đây đã khác trước rất nhiều thì tôi vẫn muốn tự mình tìm đến với những gì mà ngày trước tôi đã từng quen thuộc. Thời gian đã đắp đổi cho cuộc sống của những con người ở hai bờ dòng sông Hiếu hiền hòa này bao nhiêu là mới mẻ và tôi vẫn là một người con của Cam Lộ, tôi sẽ khám phá thêm những điều mà tôi từng rõ, đã tường ở quê nhà.
Vẫn còn đó là bờ tre, gốc rạ trên lớp đất phù sa của cánh đồng làng, là giếng nước tươi trong trước sân nhà mát rượi bàn tay bao con người sớm chiều lam lũ chắt chiu cho cuộc sống. Trước mắt tôi là màu xanh của tre và lúa đã tươi thắm hơn nhiều so với hàng chục năm về trước. Dòng kênh chở nước vào những thửa ruộng hôm nay đầy ăm ắp đem đến cho con người lòng kiêu hãnh trước mùa khô sắp đến. - "Ở quê  mình, yên tâm đi, không còn nữa những ngọn gió hoang hoải thổi qua từng đêm khô nóng, ruộng vườn không còn cây xấu hổ và cỏ tranh, cỏ ống. Mình dám nói Cam Lộ đã có những bờ xôi ruộng mật", giọng của Hiếu trầm ấm. - "Lúc nhỏ, mơ ước của mỗi đứa mình là Cam Lộ có đồng lúa xanh tươi", tôi nói khi mắt vẫn hút trong xanh thẳm của lúa, lấp lánh của nước và thấy rằng điều mơ ước đó đã, đang là hiện thực của quê mình. Không còn nữa máu đổ vì những nhát cuốc vô tình và những vành khăn tang của tiếng bom, mìn sau chiến tranh. Giờ đây quê tôi đã đi qua gần bốn mươi năm giải phóng với lắm nhọc nhằn vất vả, để có thể khoe với trời đất những con đường dọc ngang nối liền các thôn, xóm ngày lại ngày ửng hồng trong nắng. Màu đất đỏ bazan cứ thế không hề nhạt phai, như niềm tin của con người sống, làm việc và mơ ước trên nó.
Những dãy nhà san sát ở hai bên đường 9, tường vôi xanh tươi và vàng ấm đã làm nên phố mới cho lời thừa nhận Cam Lộ đã đổi sắc thay da thêm phần mạnh mẽ. Lớp trẻ của quê tôi giờ đã được học hành chu đáo hơn nhiều lần so với cái thuở tôi cùng bạn bè hát câu ca mơ ước:- "Cam Lộ quê em có đồng lúa xanh tươi, chiều chiều đàn em cắp cặp sách tới trường". Những ngôi trường cao bề thế cho các lứa tuổi đang vang vọng tiếng đọc bài, tiếng vui đùa ríu rít của trẻ thơ. Ngày còn bận bịu với công việc và niềm khắc khoải được trở lại quê nhà, tôi đã nghe nhiều về những gì mà con người ở quê ngoại của mình đang làm được. Đó là một vùng Tân Lâm xanh ngắt với bạt ngàn hồ tiêu, cao su, dâu tằm cùng ngọt mát dòng nước khoáng thiên nhiên. Là vùng lúa từ bãi chiến địa hoang tàn đỏ thắm đất bazan quyện máu và nắng lửa đã tươi dần trở lại với những gò đồi được trồng cây công nghiệp. Là các xã Cam An, Cam Thanh, Cam Thuỷ, Cam Hiếu... trở thành vùng trọng điểm lúa. Rồi đến ngày thành lập lại huyện Cam Lộ, con người trên mảnh đất anh hùng này đã vượt lên những trở ngại của một vùng quê nghèo khó để làm nên cuộc đổi mới kỳ diệu về đời sống kinh tế - xã hội của chính mình.
Không phải ngẫu nhiên mà các loài hổ, sói đỏ và bò xám đã xuất hiện ở vùng Cùa. Đất lành chim đậu là lẽ tự nhiên, thì rừng yên đồi lặng mới làm cho các loài thú quý hiếm như thế tìm về trú ngụ. Cùng với bao người khác đang làm cho đất Việt Thường tổ tiên thêm tươi xanh và yên bình, tôi có thể đặt vào lòng mình đôi chút tự hào như thế. Vị cay nồng của hạt tiêu, màu trắng của dòng nhựa cao su và những nén tơ óng ả, những lạc, vừng, ngô, đậu cùng đàn trâu, bò béo mộng đang cho tôi niềm hy vọng về sự giàu đẹp của quê ngoại trong những thời gian tới. Làm sao không tin được như thế khi nhìn thấy tận mắt con đường xuyên Á kéo ngang Cam Lộ để về cảng Cửa Việt.Vậy là đã có một chặng đường dài xa lộ đi qua đây. Nó băng qua cánh đồng Trào Ba, băng qua dòng sông Hiếu, xuôi về Sòng, vượt Cam An... rồi đến với cảng biển rộng mở ở chân trời. Con đường thênh thang, làm lòng người trên quê ngoại của tôi rộn ràng vui chi lạ.
Để có được niềm vui như thế, người và đất Cam Lộ thân thương của tôi đã trải qua những mùa đói lả với bo bo và khoai, sắn. Ruộng vườn khô nẻ chân chim dưới nắng hạ gió Lào tưởng không bao giờ dứt. Ngọn rau má dẫu có muốn cũng chẳng thể xanh hơn trong thời bao cấp đợi chờ từng chỉ thị của cấp trên. Nhưng thời gian và nỗi gian truân không làm con người buông chiếc cuốc chim đào xới đất cằn mà đắp đập ngăn hồ chứa nước để làm ruộng lúa, nương dâu xanh tươi trở lại. Con người Cam Lộ vẫn từng ngày chinh phục thiên nhiên, vẫn đầu tư cho trái tim và khối óc của mình bằng cả niềm ưu ái ngọt ngào, chân chất và đằm thắm của hàng ngàn năm đến bây giờ, đến mai sau. Vì thế, con em của những người mang xẻng đi khơi những dòng nước chảy vào mảnh đất này đang học hành dưới mái trường của ngày hôm nay. Tôi đã vui đến trào nước mắt khi được biết quê ngoại của mình đã hoàn thành công việc phổ cập giáo dục trung học cơ sở . Thế là ước mơ có được một cuộc sống tinh thần ngày càng tốt hơn của người dân Cam Lộ đã được đáp ứng phần nào từ những giọt mồ hôi của họ... Vậy nên, đến hôm nay, giữa lòng Cam Lộ đã có một làng văn hóa An Mỹ. Rồi Mai Đàn, Quật Xá... cũng đang tạo được cho mình nếp sống văn minh , lành mạnh trong truyền thống của một miền quê tươi thắm.
Đêm xuống dần. Phiên chợ làng đã vãn từ lâu, tán cây nơi sân đình thẫm lại, tiếng xe chạy qua cầu Đuồi nghe rõ mồn một. Lòng tôi chợt rộn lên khi nhìn thấy ánh điện bắt đầu chiếu sáng trong từng mái nhà dọc hai bờ sông Hiếu, ở phía gò đồi. Cuộc sống ấm sáng này đã gợi trong ai đó niềm tin về Cam Lộ chan hòa ánh điện thì chính ánh điện đó là nguồn sáng của sức dân. Cơ chế mới, phương thức làm ăn theo cách nghĩ mới đã đem đến những kết quả rõ ràng như thế, dẫu thời gian để làm nên tất cả những việc đó chưa nhiều. Đổi mới để phát triển, để đi lên, khẩu hiệu ấy có sức thúc đẩy con người Cam Lộ một cách kỳ lạ. Có phải, đó chính là điều mà những người con của quê nhà này ước mơ từ thuở nào trong tim.                  
Phía thượng nguồn sông Hiếu, những núi đá vôi im lìm đứng hiên ngang như thuở nào. Trong những ngày đã qua, những núi đá vôi ấy không để cho tuổi càng cao thì dáng hình bớt hùng vĩ mà nhẫn nại góp từng khối đá, từng cân vôi vào công cuộc và đổi mới quê hương. Nên bây giờ những ngôi nhà ở đây đã trở nên chắc chắn, đang đẹp dần hơn thêm trước mưa nắng mênh mang. Tôi bước đi trên những con đường đã mở rộng, nâng cấp giữa làng ngoại của mình, lòng hiểu rằng thôn xóm giờ đây không còn cách xa nhau vời vợi như trước. Bởi có những con đường mà hôm qua và hôm nay được con người làm nên để nối gần những nẽo vui của cuộc đời. Đó là những miền đất của quê hương đang trở thành các thung lũng lá và hoa. Ở đó, mỗi khi đêm xuống hay bình minh lên, có vô vàn những giọt sương long lanh. Mỗi khi chạm môi mình vào những giọt sương ở đó, con người luôn có cảm giác mình đang uống dòng sữa mẹ mãi mãi ngọt ngào

Tác giả bài viết: Thục Khanh

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: chuyến đi, của tôi

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Hình ảnh về Cam Lộ


Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Cam Lộ

Qua Báo chí

Qua Truyền hình

Qua Internet

Phương tiện khác