Người thợ cày

Người thợ cày thong thả dắt trâu
Sau cơn lũ nụ cười trở lại
Tháng mười một, vụ Đông Xuân gọi
Đất ải chờ hôn những bàn tay

Người thợ cày và khói thuốc say
Hạt thóc vàng ngủ trong mơ ước
Áo lấm bùn, bụng trâu quệt nước
Vẫn ngân lên câu hát mùa màng
 
Người thợ cày ít nói về mình
Chân lấm bùn ngại gì gian khó
Trên mảnh đất giọt mồ hôi họ đổ
Nắng, mưa, giá rét thành quen
 
Người thợ cày không có bậc để nâng
Suốt cuộc đời con trâu đi trước
Đất phì nhiêu dưới chân người bước
Câu ca ru bông lúa chín vàng.

Tác giả bài viết: Ngô Minh Phục